Ereshkigal (FO)

Light Novel - Tsuneni akaruku naru

forever be light

love cry sama

otaku vn bgh

2017

Ongoing

Summary

Nói về Nosuda ,người sở hữu sức mạnh của thiên thân và ác quỷ,đứng giữa thế giới của các sức mạnh tâm linh tồn tại khắp nơi,1 cuộc tình giữa thế giới sống và chết,nỗi buồn của con người ,vượt qua cảm xúc và chiến đấu.
Câu truyện này bạn nên đọc mới hiểu được nha :)

Chapters

Chap Title Total Views Date Added Action

Volume 2

Chương 1 (ngoài truyện)

2 Làm mọi điều mình thích 3104 26/01/2019 Edit Informations
1 Nơi tôi bắt đầu 4759 04/05/2018 Edit Informations

Volume 1

14 Chương 1 phần 14: du lịch hòn đảo quỷ 2111 29/01/2019 Edit Informations
13 Chương 1 phần 13:Nơi tối tăm và nơi lạnh lẽo 1855 29/12/2018 Edit Informations
12 Chương 1 phần 12:Giấc mộng năm xưa 4074 29/11/2018 Edit Informations
11 Chương 1 phần 11:chuyến dã ngoại kinh điển (P.cuối) 3040 29/10/2018 Edit Informations
10 Chương 1 phần 10 :Chuyến đi dã ngoại kinh điển (P.2) 5094 29/09/2018 Edit Informations
9 Chương 1 phần 9 :chuyến đi dã ngoại kinh điển(P.1) 5081 29/08/2018 Edit Informations
8 Chương 1 phần 8: cuộc gặp gỡ không mong muốn 5143 30/07/2018 Edit Informations
7 Chương 1 phần 7:Quá khứ của Urika 5093 19/07/2018 Edit Informations
6 Chương 1 phần 6: Máu và sự dũng cảm 4836 28/05/2018 Edit Informations
5 Chương 1 phần 5:Bông hoa ngày trường 1913 28/05/2018 Edit Informations
4 Chương 1 phần 4 :Vui vẻ và đau buồn 3289 14/05/2018 Edit Informations
3 Chương 1 phần 3: phá vỡ ranh giới 5069 04/05/2018 Edit Informations
2 Chương 1 phần 2:Khởi đầu của huyền thoại 5069 03/05/2018 Edit Informations
1 Chương 1 phần 1:Thiên thần và ác ma 5524 03/05/2018 Edit Informations

Novel Tsuneni akaruku naru chương 12, Novel Tsuneni akaruku naru chapter 12, Light Novel Tsuneni akaruku naru chương 12 , Tsuneni akaruku naru chương 12 , Tsuneni akaruku naru novel chapter 12 , Tsuneni akaruku naru light novel chương 12

Light Novel - Tsuneni akaruku naru - Chap 12 - Chương 1 phần 12:Giấc mộng năm xưa

Loading...


Nosuda  và Shami đang luyện tập bên cạnh con hồ trên núi,Nosuda đang đấu tập với Gkaii

"Gkaii,dùng sóng âm"nó phóng ra một tia sáng hình cầu,Nosuda dùng chiếc khiên màu vàng bên cạnh mình chặn nó lại,Nosuda sau đo1 phóng những tiểu lửa

"tránh đi Gkaii"nó tranh sang một bên và lao thẳng đến Nosuda

"cường hoá"Nosuda né những đòn tấn công của Gkaii liên tiếp,bổng cậu vấp phải một cục đá và ngã xuống,Gkaii liền đè lên người Nosuda và liếm mặt cậu

"dừng lại đi Gkaii nhột quá ta thua rồi được chưa,haha"

"bỏ cậu ấy ra đi Gkaii"Shami chạy đến và đỡ Nosuda dậy

"'nhóc cần luyện  tập nhiều hơn đấy"'Michael

"một ngày nào đó tôi sẽ đánh bại được Gkaii "Nosuda dơ tay lên không trung

'gâu gâu'Gkaii vẫy đuôi và chạy xung quanh Shami

Họ trở về và đến trường cùng nhau,trên đường đi họ gặp Urika và Gaiue đang bàn luận về sự biến thái của Gaiue,họ tụ họp với và đến trường,Nosuda nhớ lại lúc khi họ đang ở Okinawa khi họ đối mặt với con quái vật và chân tướng thực sự của Gaiue,Nosuda nhìn Gaiue ,cậu ta nhìn và cười lại với Nosuda,bây giờ là cuối tháng 3 ,gió trời khoáng mát còn vường vài giọt sương trên tán lá xanh,xung quanh trường mọi người đều bàn tán về những điều thú vị mà đã xảy ra ở Okinawa.

Họ vừa đến trường thì mọi con mắt đều nhìn họ như người nổi tiếng ,ai nấy đều bàn tán về  ông hoàng bà hoàng của bãi biển cũng hai tuyệt sắc mê hoặc người nhìn,có vài người đến chào hỏi họ một cách thân mật nhất là với Urika,cô gái ít nói cô đơn bây giờ đang được mọi người biết đến và tung hô như một vị lãnh đạo của phụ nữ,cô đỏ mặt vì ít khi có ai đó bắt chuyện với cô ,cô ấy nở nụ cười tràn ngập hạnh phúc ấy  lên khiến vài thằng con trai xung quanh phải đỏ mặt mà ở dưới chỗ đó cũng đang lớn lên một cách kì lạ.

Trong lớp mọi người đều vui vẻ với những kỉ niệm khó quên sau chuyến đi chơi cho đến khi,thầy giáo vào trong lớp với một sấp giấy,cái gì đến cũng sẽ đến,lịch ôn tập thi cuối học kì,dòng chữ to tướng trên mặt bản ấy khiến nhiều người tắt mất sự phấn khởi của mọi người,ai nấy bây giờ đang bàn tán về việc làm sao để được điểm cao hay không học vẫn đậu bla bla.... 

'thi học kì sao,mình phải học thêm rồi'Nosuda cầm bút gõ xuống mặt bàn

'không biết tối nay Nosuda sẽ làm món gì ta'Shami mỉn cười ,đôi mắt nhắm lại

'không biết bao giờ Anilai mới về,nhớ cô ấy quá'Urika vẽ trên vở của cô ấy

"mấy tấm ảnh chụp Shami với Urika phải đóng khung mới được"Gaiue cười dê

sau giờ học Nosuda hẹn mọi người lên sân thương,trên đó hiện tại không có ai,họ ngồi xuống cùng ăn trưa,trên đây gió thoáng mát,có thể thấy những toá nhà cao tấng và ngọn núi phía xa

"mà này cho tớ hỏi cậu nha Gaiue, trước khi xuống dưới đây,cậu làm gì trên thiên đàng vậy"Nosuda đang gắp một miếng xúc xích trong hộp củ mình

"trước khi xuống dưới đây,tớ cũng là học sinh giống các cậu"

"giống sao,vậy ngươi bao nhiêu tuổi vậy"Urika ngồi đối diện với Gaiue

"để xem nếu tính theo tuổi của nhân giới là 230 tuổi"

"wow cậu lớn thật ,nhìn bên ngoài cậu trẻ thế cơ mà"Shami vừa nhai vừa nói

"Shami nuốt xong rồi nói,mà Gaiue trên đây cũng có các chức nghiệp khác nhau và trình độ giống dưới đây chứ"Nosuda nói Shami và nhìn Gaiue

"đúng đó,hầu hết các chức nghiệp ở thượng giới đều giống nhân gian,những đứa trẻ ở đó sẽ được nuôi lớn và đi học giống như tớ,đến độ tuổi trưởng thành tớ sẽ được chọn chức nghiệp mà thích hợp với tớ nên tớ vào quân đoàn giống như Michael và Lucifer trước đây đã từng vào"

"không thể thiểu được tên dê xòm này lại giống được như Michael

tớ cũng chả biết làm sao tớ được nhận nữa"Gaiue cầm hộp sữa milo và hút một ngúm

"mà nè cậu nói những đứa trẻ được sinh ra ,trên thiên đường có hệ thống quan hệ sao"Nosuda đã xử lí hơn nửa hộp cơm

"tớ được dạy rằng là những đữa trẻ đó thực chất là những linh hồn của những người quá cố ở nhân gian không muốn đầu thai ở thế giới khác nên đã chọn ở lại thiên đường,họ sẽ trở thành những đứa trẻ và được gửi vào các gia đình khác nhau để nuôi dưỡng"Gaiue xẻ bịch bánh ra và ăn

" nói vậy thì cậu có biết kiếp trước của mình là ai không"Nosuda ăn xong hộp cơm và uống hộp sữa

"tớ cũng không biết nữa,theo luật thượng giới ,tớ sẽ quên toàn bộ kí ức của thế giới cũ khi lên thiên đường hay đầu thai qua thế giới khác,chuyển sinh là ngoại lệ họ sẽ giữ được kí ức của thế giới cũ ,nếu là tớ ,tớ muốn đầu thai hay chuyển sinh hơn,tớ không biết vì sao kiếp trước của tớ lại chọn lên thiên đường" Gaiue nhìn lên trên trời

"chắc là kiếp trước làm điều xấu nhiều quá muốn lên thiên đường sám hối chứ gì"Urika đang soi gương tay kia chảy tóc

"sám hối phải xuống địa ngục chứ"Gaiue nhìn Urika

"có thể họ nhầm thiên đường và địa ngục"Urika gấp gương và cất đi

"tớ lại nghĩ cậu sẽ xuống địa ngục đấy Urika"Gaiue chỉ tay vào Urika

"ngươi nói gì "Urika tạo ra một quả cầu ma thuật màu tím trên tay

"ấy chỗ này không được dùng phép thuật,mọi người sẽ phát hiện đấy"Gaiue lấy tay che

"thôi nào mấy cậu đừng cãi nhau nữa"Nosuda lên giọng

"mà nè Gaiue trên đó có bóng hồn nào không"Shami đang đan hay tay lại nhìn chằm chằm Gaiue

"a ùm thì ,tớ không biết gì nhiều về bóng hồn ,họ chỉ mới xuất hiện cách đây 8 năm thôi, xin lỗi nhé"Gaiue để tay lên đầu

"vậy à cám ơn cậu "mặt của Shami lặng xuống

"trên đó tớ có gặp vài bóng hồn,họ rất năng động và thân thiện và dễ gần giống cậu đấy Shami"Gaiue lúng túng nói

"thật sao,vậy thì tuyệt làm sao "Shami mỉn cười

Chuông vào lớp vang lên họ chuẩn bị,Shami và Urika đi trước,Nosuda đi sau thì bị Gaiue nắm lấy một bên vai kéo lại,Nosuda quay người lại,Shami và Urika đã đi xuống cầu thang

"có chuyện gì vậy Gaiue"lúc này mặt của Gaiue rất căng thẳng

"nghe này Nosuda ,các thế lức cả tốt và xấu đều muốn có Shami,mọi chuyện sẽ không đơn giản như trước nữa,sẽ có lúc tớ trở thành kẻ đối đầu với cậu đấy"Gaiue nói và đi lướt qua Nosuda

"này ý cậu là sao ,này"Gaiue đi mất,Nosuda đứng nhìn một hồi và đi xuống

Về lớp Shami vẫy tay chào Nosuda,Nosuda chào lại và về chỗ ngồi,suốt tiết học cuối,Nosuda suy nghĩ về câu nói của Gaiue,Nosuda nhìn Gaiue ,cậu ta nhìn và cười và đang vẽ thứ gì đó,Shami đang gấp một con hạc giấy,Urika làm bài với tốc độ thần thánh.

"nè Michael,ông có biết lúc đó ,Gaiue muốn nói gì không"Nosuda nói khẽ

"'rồi cũng sẽ đến lúc nhóc hiểu được câu nói đó thôi,bây giờ hãy tập trung ôn thi và luyện tập đi"

"ông làm tôi nhức não quá"Nosuda gãi đầu 

"này có chuyện gì sao Nosuda"thầy giáo nhìn Nosuda tay vẫn cầm phấn

"dạ không có gì đâu thầy"Nosuda cũi mặt xuống ,Shami nở nụ cười nhìn Nosuda

Trong tâm trí của Michael hiện ra hình ảnh của một cô gái chừng 17-18 tuổi,mặc một chiếc áo dài  màu trắng,tóc màu nâu đen cùng vỡi một chiếc nơ hồng trên mãi tóc dài mềm mại đó,cô gái đó nhìn Michael và nở nụ cười và khung cảnh sau đó là một lưỡi dao to lớn và máu tràn ngập khuôn mặt quyến rũ ấy.

Sau giờ học,họ đi đến một quán Hambuger và ôn tập tại đó,Nosusa và Urika là người giảng dạy cho hai cái đầu rỗng của Shami và Gaiue,Shami là do lưu lạc 3 năm rồi nên kiến thức cứ theo gió mà bay,Gaiue mặc dù là thiên thần ấy vậy cậu lại không thể làm được toán lớp 6,nhìn họ như bố mẹ đang dạy cho  hai người con ngốc của mình,Shami ăn một cái donut để tiếp thêm sức,Nosuda ăn một ít khoai tây và một cốc nước ngọt,Gaiue cũng như Nosuda nhưng có thêm một hamburge không dưa chua,Urika thưởng thức ly sữa lắc nho đen thêm chút kem tươi như một nữ hoàng mặc dù điều đó khiến cô dễ thương hơn cái cách cô thể hiện.

Nosuda và Shami sau khi chia tay với Urika và Gaiue tiến thẳng về nhà,vừa mở cửa Gkaii liền nhảy lên người Nosuda khiễn cậu ta ngã xuống,nó liếm khắp mặt của Nosuda ,Shami nở nụ cười vui vẻ và đỡ Nosuda dậy,Gkaii cuống quýt bên hai người họ,họ vào nhà và làm những công việc hàng ngày của họ,Shami đi tắm cùng Gkaii có thể nghe thấy tiếng nước bắn tung toé và tiếng cười của Shami vang đến phòng khách nới Nosuda đang ôn lại những kiến thức đã ôn tập trước đó,cách đó một dãy nhà,trên một khách sạn lớn Urika đang ngắm nhìn những ngôi sao ngoài ban công,cô mỉn cười và vẫy tay vào không trung đầy rực màu sắc của những ngôi sao,Gai ở một nhà trọ nhỏ gần đó đang chỉnh sửa một vài tấm ảnh trên mà cậu chụp được,hầu hết là ảnh gái vừa cười vừa làm nhìn rất dê.

Buổi đêm,trước khi đi ngủ Shami lại đến phòng của Nosuda xin ngủ cùng mặc dù đã có Gkaii bên cạnh,Nosuda cũng quen rồi nên không từ chỗi việc đó,chiếc giường hơi nhỏ nên khoảng cách giữa họ ngắn hơn một cây thước kẻ 15 cm,Gkaii nằm bên cạnh giường của Nosuda,nó đang ngủ rất say,còn hai người trên giường vẫn đang nhìn nhau ,một lúc sau Shami đã ngủ Nosuda kéo tấm chăn lên đắp cho cô ấy và rồi chìm vào giấc ngủ.

Tiếng động rất lớn rung bên tai của Nosuda khiến cậu tỉnh giấc nhưng khung cảnh mà cậu nhìn thấy là một cánh rừng che phủ ánh nắng,xung quanh không bóng người , bãi cỏ xanh mềm mại toả ra hương cỏ dịu.

"nè Michael,nơi đây là đâu vậy"Nosuda đứng dậy phủi phủi vài cái

"'nơi đây chính là giấc mơ của ta"'

"giấc mơ của ông sao tôi lại mơ thấy và ông cũng mơ được sao"

"'có lẽ tấm màn giấc mơ giữa nhóc và ta đã bị phá vỡ,có lẽ là do lúc nhóc nhận sức mạnh của ta,nhóc đang trải nghiệm cảm giác của ta"'

"vậy đây chỉ là một giấc mơ thôi đúng không,tôi sẽ tự nhẽo mình một cái cho tỉnh"Nosdua nhẽo má của một cái thật đau nhưng vẫn không tỉnh dậy

"nè đây có thực sự là giấc mơ không vậy,đau quá"Nosuda ôm má

"'đây đúng là một giấc mơ nhưng nó sẽ không để nhóc thoát ra dễ dàng đâu"'

"nói vậy thì làm sao để tôi có thể thoát ra khỏi đây"

"'chỉ có một cách,hãy đi đến cuối giấc mơ này sẽ có một cánh cổng sẽ giúp ta ra khỏi đây"'

"vậy tôi phải đi đâu bây giờ"Nosuda nhìn xung quanh

"'hãy tiến về phía trước,con đường đến cuối giấc mơ là một đường thẳng"'

"nếu vậy thì dễ cho tôi rồi"Nosuda đi về phía trước

Vừa bước vào những hàng cây to lớn ấy ,bỗng mọi thứ xung quanh biến mất và khung cảnh thay đổi,xuất hiện trước mặt Nosuda là ngôi làng nhỏ ,xung quanh là những người nông dân với trang phục từ những năm bắc thuộcvà những tên lính người Trung Quốc trang bị giáp toàn thân đang đánh đập những người dân vô tội,Nosuda đang đứng giữa đường,có  vài người dân chạy nhanh qua đó và đi xuyên qua cậu.

"chuyện gì vậy,họ vừa đi xuyên qua tôi sao"Nosuda nhìn người mình có thể nhìn xuyên được qua bên kia

"'hiện tại nhóc đang hiện thân như là một linh hồn,nên không ai có thể thấy và chạm vào nhóc và nhóc cũng không thể chạm vào bất cứ thứ gì"'

"có vẻ khá tiện cho việc theo dõi nhưng tôi vẫn chạm vào vài thứ"Nosuda nhìn chằm chằm vào  tên lính đang đánh người đàn bà

"nè mau mau đưa tiền nộp thuế để tụi tao còn đi nhậu coi"một tên lính cầm giáo nói,vài tên còn lại cười và móc túi những người dân quanh đó,có vài người sợ đám lính đó mà không dám bước ra khỏi nhà

"thưa ngày,đồng  tiền cuối cùng của tôi đã đưa cho ngài vào hôm qua rồi con đâu"người đàn bà cầu xin tên linh một cách thảm thương,quần áo rách nát thân thể gầy gò

"nè Michael,đây là lúc nào vậy"

"'đây là Thời kỳ Bắc thuộc lần thứ tư hay còn gọi là Minh thuộc,đó là khoảng thời gian khi ta làm thần vệ cho nơi đây "'

"vậy sao ông không giúp họ"

"'đây là luật của chúa tạo ra những thần thánh như bọn ta không được phép giúp đỡ họ,nên việc duy nhất ta có thể làm là tiêu diệt những con quái vật hay quỷ dữ đang ám họ"'

"thần thánh cũng khổ nhỉ"

"hư đồ vô dụng"tên lính đánh người đàn bà ngã xuống dưới làn đường,người chồng liền đỡ dậy,ông ấy cũng gầy không kém bà

Bọn lình vừa bỏ đi được một lúc thì có một cô bé khoảng năm tuổi chạy đến người đàn bà hồi nãy

"mẹ ơi mẹ có sao không"cô bé với mãi tóc đen óng và dài gần đến hông được buộc bởi một sợi dây hồng,khuôn mặt lúm đồng tiền và đôi mắt đen nâu như hai hòn ngọc

"mẹ không sao đâu con,nhớ đừng tránh xa bọn lính nhé"người mẹ đặt tay lên đâu của cô bé vuốt mãi tóc dài và mỉn cười mền mại

"vâng ạ"cô bé ấy cười và chạy đi

Người mẹ sau đó liền ho ra máu,người chồng đỡ

"tình trạng của em tệ lắm rồi,phải mau đến bác sĩ "người chồng đỡ

"không sao đâu anh với lại chúng ta sẽ không đủ tiền để cho con bé khôn lớn nếu em chữa bệnh"người vợ nói với giọng yếu ớt

Một cánh cửa màu trắng hiện ra cạnh Nosuda.

"'Nosuda hãy đi vào cánh cửa đó,nó sẽ dẫn đến lối đi tiếp theo"'

Nosuda ngắm nhìn người mẹ đó và đi qua cánh cửa,khủng cảnh lúc đó đã trải qua 15 năm,những ngôi nhà gỗ vẫn ở đó,hầu hết đều mục nát.

"'Nosuda hãy tiến về phía trước đến ngọn đồi đằng kia"'

Nosuda  làm theo và đi thẳng đến ngọn đồi gần đó,đến chân đồi Michael chỉ đến một chỗ ngách nhỏ có mái che,Nosuda đi vào và chừng mắt nhìn ,đó là một lớp học nhỏ trong hang động ít ánh sáng ,phải sự dụng nên ,người dạy cho bọn chúng là người phụ nữ xinh đẹp với mãi tóc dài qua hông được cột bằng một sợi dây màu hồng quen thuộc,đó chính là cô bé năm đó.

"sao họ lại phải dạy học ở nơi tối tắm và chật hẹp này cơ chứ"Nosuda đứng ngay cạnh cánh cửa

"'vào thời đó,mọi người tài giỏi đều bị bắt về Trung Quốc ,mọi chính sách giáo dục đều theo chính sách của nhà Minh, một số ít các đứa chăm học có tài đều được đưa về nhà Minh ,phải tách rời quê hương của chúng,rất ít người đủ can đảm để dạy học cho lũ trẻ không theo chính sách của nhà Minh,con gái không có chỗ đứng trong ngành giáo dục thời bấy giờ nhưng nếu có thì cũng ít người biết đến "'

"chiến tranh gian khổ thật"Nosuda  ngước nhìn những thứ người ấy viết vào một tờ giấy lớn và treo lên tường,đều là những con chứ hán,những phép tính cơ bản như một cộng một và các kiến thức đo thời xưa

Bọn trẻ dù khó khăn trong việc nhìn những vẫn học hỏi một cách nhiệt tình,Michael bảo Nosuda ra khỏi chỗ này và đi lên đồi,cánh cửa đang ở trên đó,trước khi ra Nosuda có nhìn cô gái đó,nụ cười của cô ấy thật ấm áp làm sao mang một vẻ gì đó rất giống Shami,vừa bước ra ngoài có mấy người nông dân đi qua nhìn vào chỗ này.

"bọn trẻ bây giờ tích cực học tập nhỉ ông"người đàn bà bên cạnh

"um,chỉ mong chiến tranh hết sớm cho bọn trẻ đỡ khổ phần nào"người đàn ông bên cạnh cầm cuốc

"cô bé đó mất cha mẹ khi mới 6 tuổi thế nhưng cô bé đó vẫn luôn cố gắng vì mọi người"

"một cô bé tài sắc như vậy thật đáng thương,chả trắc có câu( "hồng nhan bạc mệnh"-Nguyễn Du)"họ đi ngay sau câu nói đó

Nosuda sau khi nghe xong,có cái gì nhói nhói ,sau đó đi lên cánh đồi ,trên đó một cánh cửa màu hồng,tiến lại gần và vặn tay nắm cửa,Nosuda bước vào trong,khung cảnh lần nay thay đổi vào 2 năm sau nhưng không còn ở trên đồi nữa,trước mặt Nosuda là một căn nhà rơm gỗ nhỏ,xung quanh mọi người đang bàn về cái gì đó,Nosuda đến gần một nhóm người bàn tán.

"chúng ta phải mau lấy cuốc và mọi thứ có thể làm vũ khí,sáp nhập với quân đội nhà Lê,để đánh chặn số quân bại trận của chúng"người đàn bà này cầm một con dao

"hãy tiêu diệt toàn bộ chúng"người đàn ông tóc đen bạc vì tuổi bên cạnh đang la lớn

"mọi người theo tôi"một chàng chai cầm xẻng và đi trước ,mọi người theo sau

"'đây là lúc quân đội nhà Lê dành thắng lợi,số quân bại trận đang tìm cách để quay về Trung Quốc,có một trung đội sẽ đi qua ngôi làng nay để về đất nước"'

"họ rất giận dữ mà cũng phải thôi,bọn chúng đã quá tàn nhẫn với họ và bây giờ là cái giá chúng phải trả"chưa nói dứt

Một người lính cưỡi ngựa,thân mình đầy máu và chạy qua con đường này có lẽ anh ta đã thoát khỏi dân làng,con ngựa vừa vào đến cổng làng thì đạp phải một cái ổ gà và ngã xuống hất văng người lính sau đó nó đứng dậy và chạy đi và bỏ mặt cho người chủ đang hấp hối.

"nếu không ai giúp thì anh ta sẽ chết mất"

"'đừng lo,sẽ có người đến giúp ngay thôi"'

Một cô gái bước ra từ căn nhà gỗ,đó là cô gái đã dạy học cho bọn trẻ 2 năm trước,cô tiến về người lính đang kiệt sức,đỡ anh ta vào trong nhà và mọi thứ xung quanh rung động.

"có chuyện gì vậy"Nosuda đang cố gắng đứng vững

"'giấc mơ đang biến mất,có tác động mạnh nào đó bên ngoài,nếu như nhóc không thoát ra khỏi đây ngay có thể bị kẹt vĩnh viến đấy"'

"làm sao để thoát khỏi đây,cánh cửa đâu"Nosuda ôm đầu chạy lòng vòng

"'căn nhà đó,cánh cửa ở trong đó"'

Nosuda liền chạy vào trong căn nhà,mặt đất nức ra ngay sau đó,vào trong căn nhà,cánh cửa màu xanh đỏ hiện ra bên cạnh cái bàn gỗ,Nosuda liền chạy đến cánh cửa và mở nó ra,Nosuda nhìn lại khung cảnh trước khi đóng cửa,người lính đang được chăm sóc bởi cô gái đó,cô ấy nở một nụ cười xinh đẹp và rồi khung cảnh thay đổi ngày chỉ trong khoảng khắc đó,chỉ có một khe nhỏ nhưng lại chiếu toả một màu đỏ thắm như máu.

"Nosuda ,Nosuda tỉnh dậy đi!"Shami đang rung người Nosuda một cách kịch liệt

Nosuda từ từ mở mắt,trời đã sáng nhưng sao trên mặt cậu lại có nước trần nhà dột chăng?,nhìn rõ hơn là Shami,cô gái đang rơi những giọt nước mắt lo lắng nhìn cậu.

"chào Shami"vừa nói xong Shami liền ôm Nosuda vào người

"mừng quá ,tớ cứ nghĩ là cậu sẽ không tỉnh dậy nữa"cô ấy ôm chặt hơn

"tớ xin lỗi Shami,không sao đâu tớ sẽ luôn tỉnh dậy nhìn cậu mà"Nosuda lấy tay đây người Shami ra,nhìn đôi mắt ướt đẫm long lanh của cô ấy

"cậu hứa đấy nhé"Shami hãy lau nước mắt

"um,tớ hứa"Nosuda mỉn cười

"tớ đi xuồng phòng tắm đây"Shami đứng dậy và rời khỏi phòng

"nè Michael,liệu tiếp theo sẽ xảy ra với anh linh đó và cô gái"

Hơn năm phút trôi qua không thể có phản hồi,Nosuda thử lại những kết quả là im lặng,Lucifer vẫn trả lời khi Nosuda gọi,Lucifer cũng không biết Michae ở đâu,ông ấy kêu kể từ lúc tỉnh dậy Michael đã không còn hiện hữu trong tâm trí cậu.










Like and comment to encourage translation team
Loading...
0
0
0
Press Shift+Enter to break line

Facebook Comment

Light Novel - End 12 - Chương 1 phần 12:Giấc mộng năm xưa - Tsuneni akaruku naru - read Tsuneni akaruku naru online at otakusan.net

Kết thúc Chap 12 - Chương 1 phần 12:Giấc mộng năm xưa - Tsuneni akaruku naru - đón đọc Tsuneni akaruku naru sớm nhất tại otakusan.net

Light Novel - Tsuneni akaruku naru - Vol 1 - chương 12 , Novel Tsuneni akaruku naru chương 12, Novel Tsuneni akaruku naru chapter 12, Light Novel Tsuneni akaruku naru chương 12 , Tsuneni akaruku naru chương 12 , Tsuneni akaruku naru novel chapter 12 , Tsuneni akaruku naru light novel chương 12

Error