Gochuumon wa Usagi Desu ka?

Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan - Chương 12

Loading...

Translator Name: Hako Translation Team

Chapter 2, Episode 12: Bandits

Lịch hoàng gia năm 1023, 27 tháng 7

Ánh mặt trời rực rỡ mọc lên từ hướng đông rồi lặn về phía tây khi chiếu sáng mặt đất.

Bức màn đen rồi sẽ hạ xuống, và sẽ là khoảng thời gian bóng đêm trị vì trên mặt đất.

Chạy ngang sa mạc với những cơn gió nóng thổi mãnh liệt là một chú rồng.

Không để cát giữ chân mình lại, nó chạy một mạch, lúc phong nhã, lúc thô bạo.

Đang cưỡi trên lưng nó là một cậu trai trẻ— Hiro

Dù cậu còn không thể cưỡi một con ngựa con, nhưng bằng một cách nào đó cậu có thể cưỡi một「shiryu」mà không bị hất xuống.

Cậu vẫn muốn đi tiếp, nhưng để tốt cho「shiryu」, họ phải dừng nghỉ chân.

「Đáng lẽ ra phải có một ngôi làng quanh đây…」

Cậu nhẹ nhàng chạm vào cổ「shiryu」. Nó phản ứng ngay lập tức bằng cách giảm tốc độ.

Rồi, cậu rút ra từ túi áo một mảnh giấy— một cái bản đồ của Công quốc Lichtein từ túi áo của cậu.

Hiro quan sát phía xa và thấy một hình bóng nhỏ ở phía cuối chân trời.

「Ngươi có thể chịu được thêm chút nữa không?」

「shiryu」hạ đầu xuống như thể đồng ý, và tiếp tục chạy thêm một lần nữa.

Cái bóng bắt đầu lớn dần và cuối cùng, những hàng nhà bằng đất sét xuất hiện vào tầm nhìn của cậu.

Hiro ngay lập tức cảm thấy điều gì đó bất tự nhiên. Không, kể cả khi có ai khác, sẽ không ai nghi ngờ rằng một thứ gì đó vừa tời khỏi ngôi làng nhỏ này.

Hiro nhảy khỏi「shiryu」và khám xét ngôi làng trong khi bước vào.

Chỉ có sự yên lặng đến đáng lạ trong ngôi làng này, và tất cả dân làng trông lo âu.

Hiro lập tức hỏi 「Hoa trà đen」 tạo ra một cái mũ trùm, thứ mà cậu kéo thấp xuống mắt.

「Umm, xin lỗi. Có chuyện gì xảy ra à?」

Hiro cất tiếng gọi tới một người nông dân gần đó.

Đầu tiên, người nông dân giật mình vì nhìn thấy Hiro. Rồi, ông ta đưa ánh nhìn về cậu trai trong khi đánh giá cậu và cất tiếng nói trong khi cực kỳ cảnh giác

「… Cậu là nhà du hành?」

「Vâng. Trước đây—」

Không khó để hình dung ông ta sẽ phản ứng như thế nào nếu cậu nói rằng cậu đến từ Đế quốc Grantz.

Do vậy, cậu giới thiệu bản thân là một nhà du hành từ một đất nước láng giềng, Cộng hoà Schteizen.

Từ khởi nguyên, Công quốc Lichtein vốn là một phần của Schteizen. Cho đến 200 năm trước.

Có lẽ đó là lý do, nhưng sự cảnh giác trong ấn tượng của ông ta đang dần biến mất.

「Tôi hiểu… Tôi bất ngờ rằng cậu đến đâu từ một vùng đất xa xôi vậy. Nhưng cậu đến nhầm vào thời điểm phiền phức rồi.」

Ông ta chắc chắn đang nhắc tới việc Đế quốc Grantz đã chuẩn bị cho cuộc tấn công.

Cũng khả năng khác nữa, nhưng… Hiro muốn gặt hái thêm thông tin nên cậu quyết định sẽ hỏi ông ta.

「Trông có vẻ như Đế quốc Grantz chuẩn bị tấn công.」

「Không chỉ có vậy. Những nô lệ đang nổi dậy ở phía nam. Công tước đã dẫn một đội quân để ngăn chặn bọn chúng, nhưng ông ấy đã thất bại. Nên quốc gia này có lẽ không chịu được lâu nữa.」

「… Quân đội của Công tước bại trận?」

「Nhưng ngài Karl từ nhà công tước đã hành động. Ông ta đã bắt đầu thu thập quân lính để dẹp loạn, nên chúng tôi hoàn toàn thiếu người, trong khi đó bọn cướp đang lộng hành ở đây và kia nữa. Không chỉ có vậy. Kể cả quái vật cũng bắt đầu lập nhóm. Và quân đội Hoàng gia cũng ở đây… Ai biết rằng chuyện gì sẽ xảy ra với quốc gia bây giờ?」

Người nông dân kết thúc một cách bi quan và ôm đầu. Rồi, ông ta nhìn vào Hiro một lần nữa.

「Cậu nên nhanh chóng rời khỏi quốc gia này đi.」

「Vậy mọi người không chạy trốn ư?」

Cậu nghĩ đó là một câu hỏi ngu ngốc, nhưng cậu không thể không hỏi.

「Có điểm gì giữa rời bỏ gia đình và trốn thoát? Chúng tôi chưa hề tiết kiệm được thứ gì. Kể cả khi trốn thoát thành công, thứ duy nhất chờ đợi chúng tôi chỉ là cái chết. Hơn nữa, khi chiễn tranh kết thúc, quân lính sẽ trở về.」

Người nông dân nhặt thanh kiếm rỉ sét dưới chân và nhún vai.

「 Các quốc gia khác gọi chúng tôi là quốc gia nô lệ, một vùng đất cằn cỗi. Dẫu vậy, đây là vùng đất chúng tôi sinh ra và lớn lên. Cuộc khủng hoảng chúng tôi đang đối mặt không quan trọng, chúng tôi sẽ cầm cự cho đến khi quân lính trở về」

Ông ta trông tự tin, nhưng nhìn xuống, có thể nói rằng đầu gối ông ta đang run

Các quý tộc có thể chạy trốn khỏi quốc gia với gia sản chất đống của họ.

Nhưng những người này không có đời sống xa hoa như vậy.

Chỉ là một ít người có thể sống sót khỏi vùng đất họ sinh ra và lớn lên.

Hiro chuẩn bị cho những người nông dân dũng cảm vài lời khuyên.

Nhưng rồi, một trong số họ hét lên từ cổng làng.

「Nguy to rồi! Một nhóm cướp đang hướng đến đây!」

Nơi người đàn ông vừa chỉ tới— Có một đám mây bụi đang tiến đến.

Nó từ từ tiếp cận trong khi dân làng đang hoang mang.

「Có phải bọn đến tấn công chúng ta lần trước không?」

「Được lắm, coi thường chúng ta như vậy… Lần này chúng ta sẽ đánh lại bọn chúng」

「Đúng rồi! chúng ta đã chuẩn bị cho lần này! Đây là thời khắc chính xác để giành lại những đứa trẻ đã bị bắt cóc!」

Sau khi nghe từ dân làng, Hiro gọi người nông dân trước mặt cậu.

「Các người từng bị tấn công rồi à?」

「Đúng vậy.Còn nhớ khi công tước xâm lấn Đế quốc Grantz chứ? Đó là khi bọn cướp tìm thấy cơ hội. Cùng với các đơn vị thường trú không thể tới kịp, ngôi làng là miếng mồi ngon cho bọn chúng. Tất cả các làng đều như vậy, và rất nhiều trẻ em và phụ nữ đã bị bắt đi.」

「Kể cả con của tôi…」ông ta nói một cách hối tiếc, rồi tự tát vào mặt mình bằng cả hai tay để biểu lộ sự cứng rắn của bản thân

「Cho phụ nữ và trẻ em ẩn náu trong nhà của tôi! Những người khác lấy vũ khí đi! Đừng để chúng làm vậy thêm nữa!」

Sau khi cất giọng, người nông dân có một ánh nhìn đanh thép trên mặt.

「Cậu nên nhanh chóng chạy trốn đi.」

Hiro lắc đầu vài lần rồi từ chối.

Công quốc Lichtein là lí do chính cho tình cảnh này, nhưng việc Đế quốc Grantz chuẩn bị tấn công cũng là một nhân tố khác nữa.

Cậu không muốn người dân ở đất nước xa lạ này phải chịu đau thương vô ích nữa.

Cho dù Đế quốc không phải là nguyên nhân chính của vụ việc này, nhưng vì họ vẫn có một phần trách nhiệm nên câu phải chiến đấu.

「… Tôi muốn ông để việc lại này cho tôi.」

「 N-Này, câu định làm—」

Người nông dân thử hỏi cậu, nhưng Hiro bước đi trong khi triệu hồi「Excalibur」.

Người nông dân nheo mắt lại khi thấy ánh sáng chói rọi và nhìn thấy Hiro đi khỏi trong khi quá bất ngờ.

Hiro bắt đầu bước chậm rãi ra khỏi ngôi làng

***** ***** ***** ***** *****

Có ba tên cướp đang cưỡi trên lạc đà.

Không như những kẻ khác, người đứng ở trung tâm— tên lãnh đạo của bọn cướp có một bộ giáp bạc khá bắt mắt, lấp lánh dưới ánh sáng hoàng hôn.

Trang bị của những tên bên cạnh hắn có chất lượng kém hơn, nhưng nó vẫn đáng tiền hơn nhưng tên bộ hạ của quanh chúng.

Có tổng cộng 26 tên cướp. Mục tiêu của chúng chắc chắn là việc tấn công ngôi làng

「Lần trước, quân đồn trú đến trong khi mọi thứ đang tốt hơn, nên hôm nay, chúng ta sẽ chắc chắn cướp hết tất cả mọi thứ các ngươi có!」

Trong khi tên thủ lĩnh đang hét lên một cách thích thú, khuôn mặt của những kẻ bên cạnh vặn vẹo trong niềm vui.

「Hehe, con đàn bà mà chúng ta nhám đến đã trốn thoát vào lần tấn công trước.」

「Chúng nó sẽ có cảnh giác hơn bào lần này. Liệu sự chống trả của bọn dân làng có là vấn đề không?」

Sau khi cười vào sự lo xa của tên tay chân của hắn, tên thủ lĩnh nhìn chòng chọc vào hắn.

「Chúng chỉ là nông dân thôi. Não của bọn chúng chỉ có thể vung cuốc hoặc đào giếng thôi! Anh em! Đừng lo lắng chỉ vì việc chúng sẽ chống trả lại!」

「Rõ!」bọn tay chân đồng thanh đáp lại.

Trong tay chúng có rìu, kiếm, thương và cung.

「Đừng giết phụ nữ và trẻ con. Chúng là những món hàng giá trị đấy! 」

「Đại ca, có một kẻ lạ mặt ở trên kia」

「Huh? Kẻ đó là ai…?」

Có một người đàn ông mặc đồ đen đứng một mình giữa sa mạc.

Nghĩ thì kỳ cục, tên thủ lĩnh đầy kinh nghiệm điều khiển dây cương của con lạc đà và xuất hiện bên cạnh cậu trai.

「Có phải ngươi là người đại diện của ngôi làng?」

Điều này đôi lúc cũng xảy ra. Có những kẻ ra cầu xin nhóm đó không tấn công làng của họ bằng cách trao đổi thực phẩm với họ.

Phần lớn bọn cướp sẽ tấn công mà không cần lưỡng lự vẫn sẽ cướp tất cả mọi thứ đi, nhưng đôi lúc, có những ngôi làng thuê được những lính đánh thuê, nên đôi lúc chúng sẽ thay đổi ý định dựa trên sự đàm phán.

Khá hiếm khi một ngôi làng nghèo đói có thể có được lính đánh thuê, và ngôi làng chúng chuẩn bị tấn công không thể có được nhiều tiền như vậy được.

Thêm nữa, tên thủ lĩnh là một người cẩn thận.

Hắn gửi một vài bộ hạ để đánh giá sơ bộ, và ngôi làng trước khi hắn đánh giá chi tiết tình hình.

Hắn mang theo bộ hạ với hắn vì hắn quả quyết rằng sẽ an toàn. Tên đầu lĩnh rút kiểm ra khỏi vỏ rồi nói.

「Ta không trao đổi gì hết. Chúng ta sẽ cướp hết tất cả mọi thứ từ làng của ngươi.」

Tên thủ lĩnh nói vậy, nhưng hắn đột nhiên nhận ra.

Không thể nói là vì cái mũ trùm và miếng che mắt, nhưng khi nhìn kĩ, hắn mới nhận ra một khuôn mặt trẻ.

Hắn nghĩ rằng có thể bán cậu với một giá cao cho những kẻ có kiểu sở thích đó.

「Này nhóc, đừng động đậy. Ngươi sẽ an toàn nếu không chống cự. Này, trói nó lại.」

Tên thủ lĩnh ra lệnh cho tên tay chân bắt chàng trai lại.

— Chàng trai cười một cách gan dạ.

***** ***** ***** ***** *****

Sau khi nhìn quanh bọn cướp bao vậy cậu, Hiro cười một cách khinh bỉ.

Cậu cắm「Excalibur」xuống đất và để lộ cánh tay.

Gió thổi xuyên qua chiéc áo đen của cậu, làm đường viền phất phơ trong gió.

「Giờ, tên nào muốn chết trước?」

Sau khe nghe những lời đó, bọn cướp bắt đầu cười.

「Tên nhóc này thú vị đấy!」

「Ta nghĩ ta vừa nghe được câu đùa hay nhất năm!」

「Đợi đã, đay có thể là kiểu đàm phán mới. Này nhóc! Ta sẽ chết trước—」

Một tên vừa ôm bụng với nước mắt trào ra tiến về phía trước.

Từ tầm nhìn của hắn, Hiro không hề hành động gì cả.

Gió cũng không gây bất kỳ tiếng động và thanh kiếm bạc thì vẫn cắm dưới đất.

Còn nữa, đầu của kẻ tiến lại gần Hiro biến mất, và một dòng máu đỏ hơn cả ánh hoàng hôn nhuốm đỏ bầu trời.

「Ah?」

「…」

「Cái gì đây…?」

Dù ở trong cơn mưa máu của đồng bọn, chúng vẫn chưa thể hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Những hạt máu chìm xuống nhuốm đỏ sa mạc, và cơ thể không đầu của tên kia tạo ra một lớp bụi khi đổ xuống.

Và một lần nữa, trong khi vẫn ở vị trí cũ, Hiro tàn nhẫn nói trong khi giang rộng cánh tay.

「Tên nào muốn chết tiếp?」

「Eek…」

Một tên cướp có vẻ ngơ ngác đi đằng sau kêu lên một tiếng khản từ sâu trong họng, một tiếng kêu còn không đủ để gọi là tiếng hét.

Hắn quay lưng lại bỏ trốn, nhưng cái đầu của hắn thì lăn giữa đống cát.

Cái xác đổ xuống với một tiếng uỵch và mọi ánh nhìn đếu hướng về đó.

「Tiếp theo là kẻ nào?」

Hiro phát ra một tiếng kêu rợn người. Khuôn mặt của bọn cướp liền co rúm lại.

Một cơn gió bất chợt thổi qua. Nó làm bắn cát lên và che phủ tầm nhìn của tất cả.

Dù chỉ là một khoảnh khắc.

Khi đám bụi tan đi, chiếc mũ trùm đầu của Hiro trượt ra khỏi đầu cậu, làm cho bộ tóc và đôi mắt đen của cậu lộ ra.

Sự căng thẳng lan tỏa giữa đám cướp khi chúng phải đối diện với đôi mắt đen nhánh như bảo ngọc của cậu.

Bọn chúng đều há hốc khi nhìn thấy mái tóc đen của cậu phất phơ trong gió.

「~!!」

Để cố gắng phá vỡ sự im lặng, một tên cướp ngồi trên lạc đà hét lên một tiếng thất thanh và giơ kiếm lên.

Nhưng cánh tay hắn không bao giờ vung xuống. Hơn nữa, đầu kẻ này biến mất.

Dù vậy— Hiro chưa hề làm gì. Đó là từ góc nhìn của toán cướp .

「... Ta nên bắt đầu cuộc săn thôi nhỉ」

Hiro tuyên bố. Cậu nắm lấy cán của 「Excalibur」và xoay người.

Bộ đồ đen của cậu mở rống trước bắt của bọn cướp. Đen bóng— Thứ tượng trưng cho sự sợ hãi, và cũng là biểu tượng của bóng tối.

Đó là cảnh nhất định sẽ làm bất cứ ai chết lặng tại chỗ.

Trong chớp mắt, một tên cướp đã bị chém và ngã xuống, còn kẻ cạnh hắn thì bị đâm xuyên qua và bị đá đi.

Ngay lập tức, Hiro, người đã đứng giữa trung tâm của nhóm cướp, biến mất, và một đường bạc xuyên thẳng qua một tên cướp một cách nhẹ nhàng.

Nó như thể bọn chúng không hề mặc áo giáp. Giống như việc cắt lụa, bọn cướp dễ dàng bị xẻ làm từng phần trong chớp mắt.

Sa mạc hút hết lượng máu mỗi khi ngọn lửa sự sống của một tên cướp lụi tàn dưới một ánh chớp.

「Waaahhhh!」

Khi nhìn thấy đòng bọn mất mạng, toán cướp ngập trong sự sợ hãi.

Cũng dễ hiểu thôi, dù biết mình bị tấn công nhưng không biết bị tấn công từ đâu.

Có kẻ chạy. Có kẻ liều lĩnh đứng lại. Cũng có kẻ đông cứng trong sự sợ hãi.

Cả toán biểu lộ ra những phản ứng khác nhau, nhưng những kẻ quay lưng bỏ chạy thì phần trên bị cắt thành từng mảnh, những tên liều lĩnh đứng lại thì bị cắt mất đầu, còn những kẻ đông cứng trong sợ hãi chết bởi lưỡi kiếm của một sát thủ.

「… Cái gì?!」

Hắn không thể thốt lên một lời nào nữa. Đó là những gì nét mặt của hắn biểu lộ.

「L-Liệu ta đang thấy một giấc mơ hoặc thứ gì đó ư...?」

Tên thủ lĩnh nhìn vào đám xác chết nằm ngổn ngang, vốn vẫn còn sống sót một khoảnh khắc trước.

Rồi, một tên bộ hạ với khuôn mặt tái nhợt xuất hiện trước mặt hắn.

「Đại ca! Tên này là một tên quái—」

Không thể hoàn tất câu nói, cơ thể của hắn bị chôn trong cát như một món đồ cúng.

Sự sợ hãi chiếm lấy khung cảnh khi tiếng hét của bọn cướp lan qua khoảng không yên lặng.

「Chết tiệt, chúng ta rút lui! 」

Tên thủ lĩnh quay đầu lạc đà và cố gắng bỏ chạy.

Hiro đẩy bản thân xuống đất để lướt qua tên thủ lĩnh, nắm lấy đề hắn để chắc chắn rằng hắn không thể chạy đi.

「Ugh!」

Hiro bắt hắn xuống khỏi lưng con lạc đà chỉ bằng dùng lực và đấm vào mặt hắn.

「Agh, urgh! Ah!」

Sau khi đấm hắn thêm vài phát, cậu giậm vào mặt hắn và đánh bại hắn.

Hiro khéo léo xoay thanh「Excalibur」đang giữ ở tay còn lại, rồi chém một đường hoàn hảo song song với mặt đất.

Lũ cướp ở hướng mũi kiếm chỉ tới, vứt vũ khí khi nước mắt tuôn ra.

Trông có vẻ như chúng đã cố đánh lén cậu từ phía sau và thất bại.

「Làm ơn! Hãy tha cho chúng tôi… Chúng tôi sẽ không tấn công ngôi làng nữa!」

「Ta không quan tâm.」

「T-Thật ư?!」

「Đó là nếu như ngươi còn chạy được.」

「Eh— agh!」

Ta sống rồi— Khuôn mặt của người đàn ông tràn ngập niềm hi vọng . Nhưng cổ của hắn bị xuyên qua bởi lưỡi kiếm lấy đi mạng sống của hắn.

Một lượng lớn máu tràn ra từ miệng trong khi cơ thể đổ xụp xuống. Bọn cướp quăng hết vũ khí và bắt đầu chạy loạn xạ.

Hiro, người với ánh nhìn lạnh lẽo phía lưng của chúng, biến mất với một ánh chớp bạc.

Đám dân làng chết cứng khi nhìn thấy những việc vừa xảy ra.

Một đám cướp hơn hai mươi tên bị tiêu diệt trong vòng chớp mắt mà không có cơ hội để tấn công ngôi làng.

Thực tế làm cho đám dân làng không thốt được lời nào.

Và rồi, Hiro xuất hiện với cái đầu của tên thủ lĩnh được giữ chặt trong tay.

Hiro quăng tên thủ lĩnh đã ngất đi với cơ thể sõng soài trước mặt bọn dân làng.

Hiro và tên thủ lĩnh— Đám dân làng đảo mắt liên tục giữa cả hai.

「Tên này là người cầm đầu đám cướp đã cướp làng của các người. Ta sẽ để cho các ngươi tự xử lí hắn.」

Hiro quay lưng lai đám dân làng và 「shiryu」đang nghỉ trong bóng đêm xuất hiện.

Sức mạnh của cậu nhất định không phải từ một con người bình thường.

Kể cả khi cậu đã cứu ngôi làng, nhưng đã lộ ra sức mạnh khác thường như thế này, sẽ là điều bình thường nếu họ muốn đặt hạn chế về phía cậu.

Đó là những gì Hiro vừa nghĩ, nhưng rồi...

「Chờ một chút. Cậu đang đi đâu vậy?」

Người nông dân cậu gặp lúc đầu gọi Hiro và dừng cậu lại.

Hiro quay lại một cách khó hiểu.

「Tôi không phải đánh vần cho cậu phải không? Sa mạc ban đêm rất lạnh. Cậu đã chỗ qua đêm chưa?」

「Tôi không… nhưng tôi định tìm một nơi nào nhiều đá và—」

「Vậy thì hãy qua đêm ở chỗ tôi. Đừng đánh giá thấp đêm tại sa mạc. Và nhìn vào hành trang của cậu, có vẻ như cậu không có chăn hay quần áo dày.」

「Không, nhưng...」

Đám dân làng phía nhìn vào Hiro với cảm xúc lẫn lộn.

Họ chắc chắn lo sợ về việc thứ sức mạnh có thể tiêu diệt đám cướp có thể chĩa về phía họ.

Trên hết, bộ tóc mà mắt đen của cậu làm cho đám dân làng đề phòng .

Không thể nào đám dân làng không nhận ra… Nhưng người nông dân vỗ vào vai để xua tan sự ngập ngừng của cậu.

「Đừng lo về điều đó. Ai ở đây cũng dễ tính nữa. Chỉ là sẽ tốn một chút thời gian để hiểu chuyện gì vừa xảy ra.」

Người nông dân quay lại và hỏi,「Phải không?」

Dân làng gật đầu trong khi vẫn mang cảm xúc lẫn lộn

「Vậy là được rồi. Nhà của tôi không đủ tiện nghi để tiếp đón người khác, nhưng ít ra nó còn dễ chịu hơn một đêm ở sa mạc.」

Sau khi nói với những người khác phải, 「để cho hắn nói ra chỗ mà hắn cất giữ những người bị bắt cóc」, ông ta vỗ vào lưng Hiro và đẩy cậu về phía trước.

「Ahh, còn nữa, Tôi là trưởng làng. Nhưng đừng mong chờ quá vào đồ ăn. Tôi không thể phục vụ thứ gì đấy quá đặc biệt đâu.」

Hiro không chắc nên đáp lại như thế nào, nên cậu cố nặn ra một nụ cười.

Nhưng để nghĩ rằng anh ta là trưởng làng. Giờ cậu đã hiểu ra tại sao đám dân làng lúc nãy lại phản ứng như vậy.

Họ chắc chắn không muốn dính líu gì đến một cậu trai trẻ lạ mặt, nhưng nếu trưởng làng thích điều đó, họ không thể từ chối.

—Có lẽ đó là sự kính trọng của dân làng với ông ta.

Trong khi Hiro đang suy nghĩ về điều đó, trưởng làng đã dừng lại trước căn nhà của ông ta.

Nó có vẻ là nhà của ông ta— Nhìn từ bên ngoài, nó trông dơ bẩn và có một vài vết nứt đáng chú ý. Bạn không thể gọi đây là một căn nhà đẹp theo bất cứ tiêu chuẩn nào.

Nhưng kích cỡ của nó đã chứng tỏ đây là nhà của trưởng làng.

Từ lối vào, cậu thoáng thấy phụ nữ và trẻ nhỏ đã trốn ở trong đây.

Hiro cảm thấy yên lòng. Trong thâm tâm, cậu rất mừng vì không có đứa trẻ nào phải chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp ngoài kia.

Sau khi thấy mọi người trở về nhà của mình, Hiro bước vào trong căn nhà và được đưa đến một khu vực rộng lớn.

「Đây là sảnh ăn của tôi.」

Nó chỉ là một sảnh ăn bình thường chỉ với một cái bàn dài và vài chiếc ghế gỗ đặt theo nó.

Hiro được dẫn đến một cái ghế để cậu ngồi xuống. Sau một lúc, Vài chiếc bánh mì và súp nóng được đặt trước mặt cậu.

「Tôi xin lỗi, đây là tất cả mọi thứ tôi có thể làm cho người đã cứu lấy ngôi làng.」

「Không sao cả… Nó trông rất ngon.」

「Tôi rất mừng vì cậu nói vậy. Tôi cũng sẽ mang thứ gì đó cho「shiryu」 của cậu nữa.」

「Cảm ơn ông nhiều.」

「Không, không, nó không là vấn đề gì? Hơi ngoài lề một chút, nhưng cậu có thể lái một 「shiryu」?」

「Tôi nuôi nó từ khi nó còn nhỏ. Nó giống như anh em với tôi vậy. Tôi nghĩ đó là lý do tôi có thể lái nó.」

Cậu ngay lập tức nói dối. Có lẽ cậu không làm gì kì quặc khiến ông ấy phải cảnh giác đâu.

Nó là một câu trả lời vô tư, và có vẻ như ông ta chấp nhận nó.

「Wow~ thật tuyệt vời. Tôi nghĩ rằng chỉ có quái vật mới có thể cưỡi những con rồng bất thường như vậy.」

Trưởng làng vui vẻ trò chuyện trong khi mang một miếng bánh mì trong miệng.

「Nhìn qua thì... chắc là cậu chỉ khoảng 14 tuổi? Ấy vậy mà đã một mình tiêu diệt cả một băng cướp sao. Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể tin được. Không lẽ cậu là Elf sao? Cái đám elf đó không để cho người khác cảm giác được vẻ tuổi tác của họ mà.」

「— Đúng vậy, một trong sổ tổ tiên của tôi là elf… Nói thẳng ra thì dòng máu đó đang chảy trong tôi. Dù tôi trông như cậy, tôi sẽ hơn 50 vào năm nay. 」

Cậu có thể sửa lỗi cho ông ta, nhưng nghĩ về số thời gian sẽ tốn để thuyết phục ông ta làm Hiro nghĩ lại.

Nếu cậu có thể làm ông ta tin rằng cậu là hậu duệ của một elf, không có bất kỳ tổn thất nào cả.

— Gần đây, tất cả mọi thứ mình nói đều là nói dối.

Hiro mìm cười trong khi tự chế nhạo bản thân.

「Tôi biết mà. Tôi nghe nói ngoài kia có rất nhiều elf có kĩ năng cao. Tôi chắc chắn cậu là một trong số họ. Nhưng tôi thấy bất ngờ vì cậu là một nhà du hành.」

Ông ta đợi một nhịp sau khi than rằng đó là một sự phí phạm, rồi lại nói tiếp.

「Có cả tấn thứ tôi muốn hỏi cậu, nhưng tôi không sẽ không quá tọc mạch. Tôi chắc chắn cậu cũng có hoàn cảnh riêng nếu cậu sống đủ lâu.」

「Điều đó giúp tôi rất nhiều.」

Sau đó, Hiro ăn một cách yên lặng, húp một chút súp sau khi bụng cậu đã thỏa mãn. Rồi lại bắt đầu nói chuyện với trưởng làng.

「Ông có biết Đế Quốc Grantz đang hướng tới đâu không?」

「Tôi có nghe rằng một vài pháo đài đã bị tiêu diệt. Có vẻ họ hướng từ phía nam tới thủ đô. Nó ngay sau đợt triệu tập thứ ba. Nó là điều bình thường khi các pháo đài đều trống. Bọn chính quyền đang nghĩ gì vậy…? Đây đúng là một gánh nặng lớn cho chúng tôi.」

「Tới thủ đô, huh…」

Lệnh Hoàng gia từ hoàng đế chắc hẳn đã chặn các quốc gia phía bắc và bắt Công Quốc Lichtein ngồi vào bàn đàm phán.

Tại sao bọn chúng tự tiện quyết định tất cả hướng về phía thủ đô?

(Có phải họ bị bắt đi ư? )

Nhiệm cụ của Đệ Tứ Quân Đoàn là giành quyền kiểm soát các thành phố ốc đảo ở phía bắc, rồi coi trừng hành động của các quốc gia bên phía nam biên giới.

Đế Quốc Grantz không có thời gian đặt hết tâm trí vào Công Quốc Lichtein ngay lúc này.

Hoàng đế đang giám sát Tỉnh Ferzen, và bọn quý tộc ở thủ đô đang cố thăm dò nhau cho lợi ích riêng của bọn chúng.

Nếu chúng nhận được một tin không sinh lợi cho bọn chúng như sự hủy diệt của Công Quốc Lichtein vào lúc này, chúng sẽ than vãn về sự thật, nhưng thật ra bọn chúng có thể không thỏa mãn.

(... Bên cạnh đó, chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ thua?)

Không quan trọng việc Đệ Tứ Quân Đoàn mạnh thế nào, nó sẽ không đơn giản như vậy.

Nếu bạn thất bại trong việc hủy diệt một quốc gia, sự kháng cự sẽ trở nên dữ dội hơn, và có khả năng cuộc chiến sẽ bị kéo dài ra.

Điều này không có nghĩa rằng các quốc gia phía nam sẽ bị phá hoại về tài chính, nhưng nó sẽ dẫn đến một cú giảm trong sức mạnh quốc gia.

Hơn nữa, đạn dược và hàng hóa không hề miễn phí. Kể cả khi bạn nhận hàng hóa từ quốc gia đối đầu, nó cũng sẽ có giới hạn về điều đó.

(... Mong rằng Liz sẽ không chạm trán với tên chỉ huy.)

Hiro làm một khuôn mặt buồn rầu rồi thở dài. Sau đó, một dân làng tiến vào từ lối vào của căn nhà.

「Ngài Kukuri, tên cầm đầu đám cướp khống hé một lời nào. Mọi người trong làng đều sôi sục và muốn đánh hắn tới chết. Ngài cần phải đến, ngài Kukuri.」

Trưởng ngôi làng, Ngài Kukuri, đứng dậy.

「Được rồi. Ta sẽ tới đó sớm thôi nên dừng để họ quá tay.」

Kẻ kia đi mất và Kukuri nhìn về phía Hiro.

「Tôi sẽ đi kiểm tra tên thủ lĩnh vừa bị bắt lúc nãy. Còn cậu sẽ làm gì?」

「Tôi sẽ đi nghỉ.」

Cậu lo lắng nếu nó sẽ tốt hơn khi giúp họ, nhưng dân làng phản ứng theo cách họ làm với cậu.

Cậu chắc chẳng làm gì trừ việc trở thành gánh nặng nếu cậu đi.

「Cậu đúng đó… điều đó có thể sẽ tốt hơn.」

Kukuri hướng đến phía bắc của sảnh ăn và mở một cánh cửa gỗ.

「Cậu có thể nghỉ ở phòng này. Dùng nó như thế nào cậu muốn.」

Sau khi nói những lời đó, Kukuri chạy ra khỏi ngôi nhà.

Sau khi nhìn thấy ông ta đi, Hiro đứng lên từ cái ghế và hướng đến căn phòng cậu được đưa cho.

Cậu sẽ rời đi vào sáng sớm ngày mai. Dù chuyện gì có xảy ra, cậu cũng phải hồi phục lại tinh thần.

Hiro quăng mình lên giường, và có lẽ vì đã lâu kể từ khi cậu có một giác ngủ tự nhiên, cậu nhanh chóng rơi vào một giấc ngủ sâu.

...

Trans: Monika no1 Doki

Editor: none

Xin lỗi anh em vì đã ngâm cái chương này hơn 3 tháng và chúc mừng năm mới nhé :3 và vì vẫn chưa edit nên câu cú hơn lộn xộn một chút nên anh em thông cảm.

Like and comment to encourage translation team
Loading...
0
0
0
Press Shift+Enter to break line

Facebook Comment

Light Novel - End 12 - Chương 12 - Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan - read Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan online at otakusan.net

Kết thúc Chap 12 - Chương 12 - Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan - đón đọc Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan sớm nhất tại otakusan.net

Light Novel - Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan - chương 12 , Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan chương 12, Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan chapter 12, Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan chương 12 , Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan chương 12 , Shinwa Densetsu no Eiyuu no Isekaitan novel chapter 12

Error