Ereshkigal (FO)

Sono Mono Nochi Ni - Ngoại truyện 1 : cuối cùng tôi cũng gặp được một người bình thường

Loading...

Translator Name: NHể TEAM

Đó là khi chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật vòng quanh lục địa
Không như trước đây, lần này còn có cả những người vợ của tôi nữa, Meru, Salona, Tata, Naminissa, Narelina, Haosui, Kagane, Mao tất cả là một bán nhân và 7 con người, vì một số lý do, Freud đi theo với vai trò quản gia.
Freud là Thần sáng tạo, nhưng hiện tại anh ta lại muốn hành động như một quản gia.
Tôi đoán ta có thể nói anh ta là một vị thần kì quặc
Bất cứ điều gì anh ta làm, nó đều sẽ nói lên anh ta là một kẻ kì quặc mà thôi.
Mặc dù là một vị thần, anh ta luôn hành động hợm hĩnh .. làm bất cứ điều gì anh ta thích và tiếp tục làm phiền tôi.

[Wazu-sama, cậu vừa mới nghĩ đến điều gì đó thô lỗ phải không?]

[Không, tôi sẽ không nghĩ về cái gì đó như thế.]

Tôi từ từ rời mắt khỏi Freud.
Freud rất tinh ý trong những lúc thế này. Không, chỉ là vì anh ta kì quặc thôi.
Tôi phải cẩn thận.
Tôi cần phải làm công việc của mình đúng cách

Và bây giờ, nằm trên đỉnh đầu của tôi vẫn là Meru, với Tata bên trái và Narelina bên phải, chúng tôi đi cạnh nhau trong khi nắm tay.
Đây là điều đã được đề xuất bởi Kagane, và thứ tự từng người đã được quyết định thông qua trò kéo búa bao.
Lúc đầu, phương pháp này chỉ được sử dụng trong chuyến đi giữa thành phố này đến thành phố khác, nhưng sau đó, việc này diễn ra ở mọi nơi ..

[À! Nhìn hai con sóc trên cây kìa. Nhìn cách chúng chia sẻ hạt dẻ cho nhau kìa, thật thân thiện lãng mạn. Chúng là một đôi phải không? Fufu, chúng chắc hẳn cũng phải yêu nhau tha thiết như chúng ta vậy.]

[……thật vậy.]

[Này này, Wazu. Lại gần em hơn nữa đi. Em sẽ cảm thấy rất cô đơn nếu anh rời xa em dù chỉ một chút thôi đó.]

Ngực .. cánh tay tôi đang bị kẹp giữa giực
Tôi hài lòng với cảm giác mềm mại đó, nhưng tôi sợ những ánh mắt từ những người vợ khác của tôi.
Ánh mắt của họ đang giết chết tôi.
Tại sao Salona lại rút kiếm ra?
Tại sao Naminissa lại tạo ra một rào chắn ở trên đầu tôi?
Tại sao Haosui dường như lại đang phát ra một cái aura gì đó?
Tại sao Kagane lại niệm phép?
Và tại sao lông của Mao lại đang dựng hết cả lên?

Hành động của mọi người làm tôi sợ
Tôi hạnh phúc nhưng tôi vẫn sợ, sợ tình huống này.
Theo một cách nào đó, tôi đã là một vị thần, nhưng vào những lúc như thế này――

[Đừng có sao nhãn. Hãy tập trung sự chú ý của anh vào hai chúng em lúc này thôi]

[Đúng vậy, đây là đặc quyền của người chiến thắng.]

Tata và Narelina dính chặt lấy tôi hơn nữa.
Aa, tôi đang bị kẹp ~

…….không không không. Tôi không thực sự chú ý đến kích thước của chúng, nhưng Tata và Narelina là lớn nhất trong số các cô vợ của tôi.
Sự kết hợp này quá nguy hiểm. Tôi không thể cản bản thân đang bị nhấn chìm trong cảm giác này.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi chỉ quan tâm đến Tata hoặc Narelina.
Salona, Naminissa, Haosui, Kagane và Mao là những người vợ quan trọng không kém đối với tôi.
Tất nhiên, Meru cũng vậy.
Vì vậy, hãy bình tĩnh. Bình tĩnh.
Vì vậy, làm ơn, hạ sát ý xuống đi
Anh....xin các em đấy.

Và rồi, cũng có những nữ thần mà tôi muốn quên đi nhưng tôi lại gặp; bây giờ tất cả bọn họ ở lại trong thẻ hội của tôi. bên trong? Tôi cũng có thể vào bên trong đó chứ? Trong mọi trường hợp, vì một số lý do, có một không gian để họ ở trong đó sao.
Họ cần sức mạnh của tôi để có thể hiện diện ở thế giới bên ngoài nên tôi đoán họ làm điều đó để giảm bớt gánh nặng cho tôi.
Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi thứ đều tốt. Rắc rối luôn xảy ra bất cứ khi nào họ xuất hiện.
Họ thường cãi nhau với vợ tôi.
Và tôi không thể nghi ngờ gì về việc tôi bị mắc kẹt ở giữa và không khó để có thể xoa dịu cả hai bên.
Việc đó làm tôi hạnh phúc.. nhưng cũng là nguồn gốc của nhiều đau khổ. Tôi hy vọng việc này không làm tôi bị hói đầu sớm ..(Xoa dịu....hói đầu vì lao lực....có ai nghĩ giống như t đang nghĩ không :V)
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là họ không có mối quan hệ tốt với nhau.
Tôi không chú ý đến nó, nhưng mối quan hệ của họ thực sự rất tốt.
Một điều chắc chắn là: họ sẽ đoàn kết với nhau nếu có điều gì đó đe dọa đến tôi.
Tôi ước họ có thể duy trì mối quan hệ tốt đẹp đó hàng ngày.

=====

Và đó là khi chúng tôi đang nghỉ chân trong một khu rừng

[Chờ đã!]

Đột nhiên, một người đàn ông xuất hiện giữa những tán cây.

Anh ta là một anh chàng có vẻ ngoài bình thường mà bạn có thể tìm thấy ở bất cứ đâu, như là: đeo kính râm, mặc trang phục đơn giản và dễ di chuyển và đeo ba lô to lớn.

Anh ta toát lên vẻ đáng nghi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tôi rút tay khỏi Tata và Narellina và đứng trước mặt họ.

[Anh là kẻ cướp!?]

[Không, tôi chỉ là một nhân viên bán sách.]

[….]

...Nn? Anh ta vừa nói gì cơ?

Vậy anh không phải là một tên cướp? Không, không, chỉ có một mình anh ta trong khi bên chúng tôi có rất đông người, vì vậy anh ta không có bất kỳ cơ hội nào để giành chiến thắng cho dù thế nào đi chăng nữa. Hay anh ta tin vào khả năng của mình?

Không không, anh chàng này có thể chỉ là mồi nhử, và có những kẻ khác đang rình quanh đây?

Tôi nghĩ, chỉ có hai người đàn ông trong nhóm của tôi là tôi và Freud. Còn lại đều là những cô gái trẻ đẹp. Có lẽ, họ đã bị thu hút bởi vẻ đẹp ấy, họ bị kích động  và quyết định tấn công chúng tôi, phải không..?

Tôi nên cảnh giác.. .. Hãy hỏi lại lần nữa vì có khả năng là tôi nghe nhầm.

[... Tôi chưa nghe rõ. Anh có thể nói lại lần nữa không?]

[Chắc chắn rồi. Tôi là một người bán sách.]

[…]

Un. Tôi đã không nghe nhầm

Anh ta chắc chắn đã nói là [Người bán sách]

Thực sự chỉ là một nhân viên của cửa hang sách? Nhân viên bán hàng từ cửa hàng sách đang trên đường trở lại trung tâm thành phố?

Tại sao một người với cái nghề như thế lại xuất hiện ở đây?

Có chút bất thường ở đây. Tuy nhiên, không có vẻ gì là có bất cứ ai khác ở xung quanh đây. Chỉ có một mình anh chàng này.

Anh ấy dường như không nói dối, và anh dường như không có khả năng chiến đấu.

Hmmmm, well

Tôi đang gặp rắc rối. Tôi đã gặp rắc rối lớn. Bây giờ tôi nên xử lý thế nào?

Yosh. Tôi thật sự đã gặp rắc rối. Vì tôi không biết anh ta muốn gì và tôi cũng không biết cách xử lý anh chàng này.

Tôi liếc nhìn anh ta.

Ngoài ra, có một người có thể giải quyết chuyện này, đó là Freud.

Cái nhìn chằm chằm của tôi đang nói là, Oi, nên làm gì đây? Anh ta đã vượt quá mức chịu đựng của tôi! Tôi không thể làm gì cả. Tôi không biết phải làm gì. Hay đúng hơn, tôi không muốn đối đầu với anh ta. Vì vậy, nếu có thể, hãy làm gì đó đi, Thần linh à. Tôi sẽ để lại mọi thứ cho anh. Vợ tôi và tôi sẽ đi trước.

Freud, nhận thấy cái nhìn chằm chằm của tôi, bắt đầu chuyển tầm nhìn qua mấy cái cây gần đó, rồi lại nhìn chằm chằm vào tôi như thể nói. Tôi á? Trong khi chỉ tay vào chính mình để xác nhận

Tôi gật đầu với Freud.

Freud gập đầu một cách chắc chắn trước khi đi đến trước mặt chúng tôi, đối mặt với người đàn ông đã tuyên bố rằng anh ta chỉ là một nhân viên cửa hang sách.

Giờ, chúng ta hãy nhanh rời khỏi đây trong khi anh ta đang sao lãng

[Xin lỗi. Tôi là quản gia của Wazu-sama đằng kia. Tên tôi là Freud.]

[Không cần phải quá lịch sự thế đâu. Tôi là nhân viên bán sách Siros.]

Hai người họ cúi đầu sau khi chào hỏi nhau.

[Xin lỗi vì quá đường đột, nhưng chúng tôi đang ở giữa rừng nên khó có thể tin vào ai đó đột nhiên xuất hiện trước chúng tôi lúc này.]

[Điều đó là chắc chắn.]

[Trong trường hợp đó, sẽ thật tốt nếu anh có thể có gì đó chứng mình cho danh tính của mình. Giả sử anh là nhân viên bán sách, tôi có thể xem thẻ xếp hạng của anh từ hội nhà sách không?]

[Ah, anh nói đúng. Đây rồi.]

Để mọi việc lại cho Freud, tôi định rời đi nhưng vợ tôi lại muốn ở lại đó.

Các em à, bộ có vấn đề gì sao? Tôi cảm thấy hơi lạ

Có vẻ như họ muốn đợi Freud, điều đó tự nhiên làm tôi sợ.

Đó là cái gì? Một thẻ cấp bậc? Một thứ như thế thật sự tồn tại sao?

Giờ nhắc đến tôi mới để ý. Thật sự có một hội được gọi là hội nhà sách á?

Trong khi tôi đang tự hỏi về điều đó, nhân viên bán sách ―― Siros-san lấy ra một chiếc thẻ từ túi áo của mình, sau đó đưa nó cho Freud xác nhận.

Thấy Freud trả lại thẻ sau khi kiểm tra xong, tôi gọi anh ta.

[Freud, qua đây chút nào.]

[Vâng. Vậy bây giờ, tôi xin phép đi giải thích với chủ nhân của mình.]

[Vâng]

Floyd cúi chào Siros-san trước khi quay lại với tôi.

[Xin thứ lỗi vì để cậu đợi. Tôi đã kiểm tra thẻ hội, Siros-dono thực sự là một nhân viên bán sách xuất sắc.]

[...AH, được rồi, mà không phải. Xuất sắc? Anh có ý gì khi nói xuất sắc?]

[Nó được viết trong thẻ hội.]

[Ah, cái kia à! Điều tôi muốn biết là: thật sự có hội nhà sách ?]

[Tất nhiên. Giống như hội thám hiểm, đó là một tổ chức giám sát các nhà sách trên toàn thế giới và nhân viên cũng được xếp hạng giống như các nhà thám hiểm. Đó là lý do tại sao tôi biết rằng anh ta là một nhân viên bán sách xuất sắc.]

[Họ cũng có thứ hạng?]

[Vâng. Nó được viết trên thẻ bang hội của họ từ [1★] đến [8★]. Đúng rồi. Để dễ hiểu hơn thì:

[1★] là Người học việc

[2★] là những người không còn cần người hướng dẫn.

[3★] là người nhận đơn đặt hàng.

[4★] chịu trách nhiệm bán hàng. Một nhân viên bán hàng chính thức

[5★] là một người dày dặn kinh nghiệm. Rất đáng tin cậy

[6★] là một người quản lý cửa hàng. Người phụ trách cửa hàng.

[7★] là người có thể hướng dẫn cho các cửa hàng mới mở.

[8★] là một người am hiểu về tất cả các cuốn sách.

Nó là như thế ]

[Un. Tôi vẫn không hiểu lắm. Đặc biệt là phần [★ 8]

Cơ mà sao anh ta biết về nó?

[Nhân tiện, tại sao anh biết cả chi tiết về nó?]

[Oya? Cậu không biết sao? Tôi nghĩ đó là kiến thức chung chứ.]

[Ngừng nghĩ những điều anh xem là bình thường thì cũng bình thường đối với tôi đi.]

Thỉnh thoảng nói chuyện với anh ta thật mệt mỏi.

[Vì Wazu-sama không biết nên hãy để tôi giải thích thêm, có một vị trí nằm ngoài thứ hạng bình thường đó là [★ Đặc biệt], những người thuộc cấp bậc này là những người cuồng sách đến nỗi họ sẽ xông vào thẳng trong cách ngục tối để tìm những quyển sách cổ ――]

[Đủ rồi. Nếu tiếp tục nữa thì anh sẽ nói mãi không dừng cho xem, vậy nên hãy dừng lại ở đây thôi, sau đó anh chàng kia không nói dối phải không?]

[Vâng. Không có vấn đề với anh ta. Tôi đã kiểm tra thẻ hội của anh ta. Anh ta thuộc hạng [5★]. Một nhân viên bán sách kì cựu.]

….

Vậy, hãy tìm hiểu vấn đề tiếp theo

Tại sao anh ta lại ở một nơi như thế này, và tại sao anh ta lại ngăn chúng ta lại

Tôi cần biết nguyên nhân

[….. Anh hãy hỏi xem sao anh ta lại ngăn chúng ta lại.]

[Tôi nên làm thế sao?]

Sau khi giải thích với vợ mình, tôi đi đến chỗ Siros-san, đối mặt với anh ta.

[Anh là ―― Siros-san thực sự là một nhân viên bán sách. Vậy thì tại sao anh, một người bán sách, lại ở một nơi như thế này? Và tại sao anh lại chắn đường chúng tôi?]

[Vâng. Thật sự là tôi nhận được một đơn đặt hàng từ khách hàng yêu cầu tôi tìm kiếm một cuốn sách. Ah, đơn đặt hàng của khách hàng yêu cầu tôi phải bằng mọi giá có được cuốn sách ma thuật cho khác hàng yêu cầu.

[Ah, không cần phải giải thích đâu.]

Tôi tự hỏi tại sao. Nhưng anh chàng này làm tôi liên tưởng đến Freud.

[Và cuốn sách đó, là sách ma thuật?]

[Eh, tên cuốn sách là Sách ma pháp của Hiền nhân vĩ đại. Bằng cách nào đó, theo những gì hiền nhân Inaizu-sama đã nói, tùy thuộc vào người sử dụng nó, nó đã cuốn một cuốn sách bị cấm sao chép lại vì nó lưu giữ những ma thuật tối thượng.]

Đại hiền nhân Inaizu? ……Chưa từng nghe qua.

[Errrr, điều đó có nghĩa là anh đang tìm kiếm cuốn sách đó?]

[Vâng. Thật ra là, cha mẹ của chị gái của quản lý-sama là cha mẹ của bạn của ông chủ của đối tác kinh doanh của thư ký của cửa hàng nơi tôi làm việc và đó cũng là nơi là việc của bạn của chị gái tôi. Phó quản lý cũng như đàn em của phó quản lí đã mở một cửa hàng gần đây đã nói với nữ quản lý cửa hàng về tin đồn này. Người quản lý cửa hàng ấy rất quan tâm về nó nên cô ấy đã đặt hàng và yêu cầu tôi đi tìm nó

[…..Sao cơ?]

[Tôi nhận thức được rằng đó là một cuốn sách bị cấm và tôi đang tìm nó theo chỉ dẫn của người quản lý cửa hàng manager-sama.

[Lẽ ra anh nên nói thế ngay từ đầu]

[Thứ lỗi. Đó là thói quen của tôi để sắp xếp thông tin được chính xác.]

Có rất nhiều phần tôi thực sự muốn bác bỏ.

Chuyện gì với quản lý-sama đó? Và ngoài ra, tại sao anh trông có vẻ hạnh phúc mặc dù phải tìm kiếm một cái gì đó như thế?

Nhưng, nó sẽ chỉ phức tạp hơn nên tôi sẽ giữ im lặng về điều đó.

Hơn nữa, khi anh ta đề cập đến phần bị cấm, phần kính trên mắt kính của anh ta dường như sáng lên.

Tôi cảm thấy không ổn.

Tuy nhiên, tôi có nên nói rằng trực giác của tôi là chính xác?

Người này cũng như Freud.

[Tôi hiểu rằng anh đang tìm kiếm cuốn sách ma thuật đó, nhưng tại sao lại liên quan đến chúng tôi?]

[Vâng. Thật ra tôi đã bị lạc.]

[...Hả?]

[Tôi bị lạc. Theo tin đồn, dường như nơi ở của hiền nhân đó ở trong khu rừng này, nhưng tôi đã bị lạc ngay từ khi vào rừng. Như thể ý thức về phương hướng của tôi đã bị rối loạn.]

[Anh có chắc về điều đó không?]

[Tôi ước rằng tôi không bước vào đây. Rốt cuộc, tôi cũng chỉ là một thám hiểm giả hạng B.]

Siros-san tỏa ra một nụ cười hổ thẹn.

Tôi khá ngạc nhiên với thứ hạng mạo hiểm cao của anh ta nhưng tôi lo lắng hơn về việc anh ta bị lạc.

Lạc trong khu rừng như thế này?

Về phần chúng tôi, chúng tôi đã tiến bộ rất nhiều nên không có chuyện chúng tôi lại bị lạc.

Nhưng sao lại thế?

Tôi đặt tay lên cằm để suy nghĩ, nhưng câu trả lời bật ra khá nhanh.

[Anh lắng nghe em chút được chứ? Rất có thể đây là [rừng do dự]]

Salona đến gần tôi và nói như vậy.

[Rừng do dự?]

[Vâng. Đây từng là một vấn đề để đem ra bàn tán sôi nổi với các elf. Họ nói rằng có một khu rừng được bao bọc trong một kết giới làm mất phương hướng cho những ai đi vào. Có lẽ, khu rừng đó là đây. Anh ta dường như bị mất phương hướng do đó, em đoán vậy?]

[Nhưng, tại sao nó không ảnh hưởng đến chúng ta?]

[Thì hiển nhiên mà, em đoán là do trạng thái của chúng ta quá cao để nó có thể tác động lên chúng ta.]

À, tôi hiểu rồi.

Freud là thần sáng tạo trong khi tôi cũng là một vị thần. Tôi đoán rằng đó là tại sao chúng tôi không bị ảnh hưởng?

Điều đó phần nào đã thuyết phục tôi.

Vậy, Siros-san sẽ có lại cảm nhận phương hướng của mình khi anh ta ở gần chúng tôi, và có thể di chuyển bình thường

Nếu tôi chỉ đơn giản nói [Được rồi, tạm biệt] thì Siros-san sẽ tiếp tục bị lạc ở đây, Và tôi không phải loại người sẽ làm thế.

Ngoài ra, Kagane đang theo dõi tôi như thể mong đợi tôi làm điều gì đó.

Chà, tôi đoán không có vấn đề gì khi để anh ta đi cùng.

[Siros-san]

[Vâng?]

[Vì nhóm của chúng tôi có thể đi xuyên rừng một cách bình thường, anh có muốn đi với chúng tôi không?]

Siros-san mỉm cười hạnh phúc trước lời đề nghị của tôi.

[Sẽ ổn chứ? Anh thật sự đã cứu tôi đấy. Tôi không làm phiền mọi người chứ?]

[Không sao cả. Không có vấn đề gì nếu chỉ là đưa anh đi xuyên qua rừng .. Hơn nữa, tôi có một người trong nhóm cũng quan tâm đến sách nên ổn thôi, chúng tôi cũng muốn xem những quyển sách ấy một chút như là công đã dẫn anh qua rừng.]

Khi tôi quay lại nhìn Kagane, em ấy liên tục gật đầu với một nụ cười trên khuôn mặt.

Dường như điều đó làm em ấy hài lòng.

Tôi đoán đó cũng là nhiệm vụ của tôi với tư cách là anh trai và là chồng của Kagane, khi cố gắng làm em ấy hài lòng.

Những người vợ khác của tôi cũng gật đầu tán thành.

Nhìn thấy họ như thế này, tôi chỉ có thể mỉm cười.

Freud? Không cần phải quan tâm đến ý kiến của anh ta.

Bởi vì bất cứ điều gì tôi thích, anh ta cũng sẽ đồng ý

[Vậy mọi thứ đã đã quyết định, tôi xin nhờ mọi người quan tâm từ giờ. Cảm ơn rất nhiều.]

Sau khi nhận lời cảm ơn từ Siros-san, chúng tôi đã được xem một bản đồ của khu rừng với một chấm tròn trên đó, mà tôi phỏng đoán nó cũng ở gần đây nên chúng tôi đã đi đến đó.

=====

Like and comment to encourage translation team
Loading...
0
0
0
Press Shift+Enter to break line

Facebook Comment

Web Novel - End 213 - Ngoại truyện 1 : cuối cùng tôi cũng gặp được một người bình thường - Sono Mono Nochi Ni - read Sono Mono Nochi Ni online at otakusan.net

Kết thúc Chap 213 - Ngoại truyện 1 : cuối cùng tôi cũng gặp được một người bình thường - Sono Mono Nochi Ni - đón đọc Sono Mono Nochi Ni sớm nhất tại otakusan.net

Web Novel - Sono Mono Nochi Ni - chương 213 , Sono Mono Nochi Ni chương 213, Sono Mono Nochi Ni chapter 213, Sono Mono Nochi Ni chương 213 , Sono Mono Nochi Ni chương 213 , Sono Mono Nochi Ni novel chapter 213

Error